Chỉ có con người mới biết ưu sầu, duy chỉ có con người mới tiêu diệt đồng loại và giống nòi mình; duy chỉ có con người mới bóc lột, bạo ngược và hủy diệt kẻ láng giềng. Anh ta là kẻ bất hạnh nhất, chịu nhiều đau khổ nhất, nhưng cũng là kẻ đầy óc sáng tạo, là người chinh phục cả thời gian và không gian. Thế nhưng, với tất cả năng lực ấy, bất chấp những đền đài, chùa chiền, nhà thờ và thánh đường lộng lẫy, anh ta vẫn sống trong bóng tối của chính mình. Những vị thần của anh ta chính là nỗi sợ, và tình yêu của anh ta lại chính là lòng căm thù. Chúng ta có thể tạo nên một thế giới tuyệt vời biết bao nếu không có những cuộc chiến tranh, không có những nỗi sợ hãi này! Nhưng suy diễn phỏng đoán thì có ích gì? Chẳng có ích gì cả.
Điều thực tế nhất chính là sự bất mãn của con người, một sự bất mãn không thể tránh khỏi. Đó là một báu vật, một viên ngọc vô giá. Nhưng người ta lại sợ hãi nó, xua tan nó, lợi dụng nó, hoặc để nó bị lợi dụng nhằm đạt được những mục đích nhất định. Con người sợ hãi nó, nhưng đó lại là viên ngọc quý báu, không thể định giá. Hãy sống cùng nó, quan sát nó ngày qua ngày mà không can thiệp vào những chuyển động của nó; khi ấy, nó sẽ như một ngọn lửa thiêu rụi mọi cặn bã, chỉ để lại những gì không nơi trú ngụ và không thể đo lường. Hãy đọc tất cả những điều này bằng sự thông tuệ.
Kẻ giàu có quá dư thừa, còn người nghèo lại đói khát, cả đời tìm kiếm thức ăn và vật lộn làm lụng. Người không có gì lại để cuộc đời tự làm cho mình phong phú, sáng tạo; kẻ có mọi thứ trên đời lại tiêu tán và héo mòn đi. Đưa cho một người một mảnh đất, anh ta khiến nó trở nên tươi đẹp, trù phú; kẻ khác lại bỏ mặc và để nó lụi tàn, như chính cái chết của chính anh ta. Chúng ta có những năng lực vô hạn theo mọi hướng, để tìm thấy những điều vô danh hoặc để tạo ra địa ngục trên trần thế.
Bằng cách nào đó, con người thích nuôi dưỡng hận thù và thù địch hơn. Ghét bỏ, đố kỵ thì dễ dàng hơn nhiều, và vì xã hội được xây dựng trên nhu cầu “muốn thêm nữa”, chúng ta trượt dài vào mọi hình thái của sự tham lam. Và thế là có một cuộc đấu tranh vĩnh cửu, một cuộc đấu tranh vốn được biện hộ và tôn vinh là cao quý.
Có một sự giàu có vô tận của một cuộc sống không đấu tranh, không ý chí, không lựa chọn. Nhưng cuộc sống đó dường như là điều không thể khi nền văn hóa của chúng ta là kết quả của sự tranh đấu và tác động của ý chí. Với hầu hết mọi người đang sống, nếu không có sự tác động của ý chí thì đó là cái chết. Nếu không có một loại tham vọng nào đó, với hầu hết mọi người, cuộc đời chẳng còn ý nghĩa. Có một cuộc sống không ý chí, không lựa chọn. Cuộc sống ấy nảy sinh khi cuộc đời của ý chí đi đến hồi kết.
Tôi hy vọng bạn không phiền khi đọc tất cả những điều này. Nếu bạn không phiền, hãy đọc và lắng nghe nó với một niềm hân hoan.
Hạnh phúc thay cho con người không là gì cả
Ý nghĩa thông điệp mỗi ngày: đọc tại đây!
Bạn cần là thành viên VIP để xem nhiều thông điệp hơn, hoặc trở lại vào ngày mai để xem thông điệp mới.
Nâng cấp thành viên VIPMình có số chủ đạo là 3, vậy rõ ràng bài học cuộc đời của mình là truyền cảm hứng,...
Bài này quan trọng đến mức mà mình lựa chọn là bài viết đầu tiên để đăng lên blog này,...
© 2026 Thân Anh Tuấn - Thần Số Việt Nam.